Khánh Trang
Tìm kiếm từ Làm đẹp hcm
Thứ Năm, 16 tháng 1, 2014
Chán vợ, tôi đi tìm... 'mối' khác
Tôi quá ghê sợ vợ mình
(ảnh minh họa) Mai dạy con theo kiểu thấy người ta bị tai nạn thì phải tránh xa để khỏi phiền phức, thấy kẻ trộm thì không được báo tin để không liên lụy đến mình; lên bàn tiệc thấy món nào ngon thì phải ăn thật nhiều; bạn bè mượn đồ đạc thì không bao giờ được cho vì “có của cho mượn mắc công đi đòi”, bà con dòng họ đến nhà thì không được vồn vã vì như vậy sẽ khiến họ ở lì không chịu về… Khi bé Như bắt đầu vào tiểu học thì đã được mẹ nó dạy như thế. Cũng may là nó còn biết nghe lời tôi trong một số chuyện. Thế nhưng càng ngày, cái khoảng cách giữa tôi và mẹ nó càng dài thêm ra. Người ta bảo con cái gắn kết vợ chồng, thế nhưng với chúng tôi thì chính điều đó lại đẩy chúng tôi xa nhau. Và tôi không biết từ bao giờ, tôi đã nhìn vợ mình bằng ánh mắt ghê sợ. Tôi không còn nhìn thấy nơi Mai một cô gái thông minh, nhanh nhẹn, đảm đang; thay vào đó là một người đàn bà lạnh lùng, tính toán, tàn nhẫn. “Bộ anh có con nào rồi hay sao mà chay tịnh vậy? Đừng có nói là anh hết xí quách, bất lực rồi nghen. Đàn ông gì mà mới 40 tuổi đã xuội lơ cán cuốc như vậy?”- một bữa, Mai dựng tôi dậy lúc nửa đêm. Trong ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn ngủ, tôi thấy vợ mình lồ lộ một tòa thiên nhiên. Nàng trườn lên người tôi, hôn tôi và vuốt ve tôi như cái cách mà nàng vẫn làm xưa nay. Thế nhưng nếu như trước đây, điều đó khiến tôi vui thích bao nhiêu thì bây giờ nó chẳng có tác dụng gì. Tôi đã nhắm mắt lại, cố hình dung những ngày mới cưới… Vậy mà cuối cùng tôi cũng bị vợ xô ra: “Đúng là anh có vấn đề rồi. Nếu không ngoại tình thì cũng bất lực”. Tôi thật sự không có người phụ nữ nào khác. Công việc ở công ty cũng không đến nỗi quá căng thẳng. Vậy thì tại sao cái thằng đàn ông trong tôi bỗng dưng biến mất như vậy? Không lẽ những mâu thuẫn trong việc dạy dỗ con hằng ngày lại gây ra hậu quả nghiêm trọng như vậy sao? Tôi nói với Mai: “Thật tình là anh thấy sợ em. Có lẽ vì quá sợ nên anh không làm được. Xin lỗi em”. Vợ tôi mặc quần áo vào, ôm mền gối qua phòng con ngủ. Từ hôm đó, nàng không ngủ chung với tôi nữa. Sự việc đã hơn 1 tháng. Tôi thấy thoải mái hơn nhưng cảm nhận có điều gì đó đang đổ vỡ trong tình cảm của chúng tôi. Nhưng chuyện gì đang xảy ra thì tôi không biết rõ. Vợ tôi không về nhà ăn cơm trưa, chủ nhật không đi chợ hoặc siêu thị để sắm sửa đồ ăn thức uống cho cả nhà như trước. Nàng cũng không trò chuyện với tôi mà chỉ nói thông qua các con.
Chuyện gì đang xảy ra với cuộc hôn nhân của tôi vậy?
Mới kết hôn đã không muốn “yêu”
Mặc dù màn dạo đầu của vợ chồng em rất lâu nhưng em vẫn đau khi quan hệ với chồng. Em rất lo lắng vì chồng em là người có sinh lý mạnh. Em sợ cứ kéo dài như vậy sẽ ảnh hưởng đến quan hệ vợ chồng. Xin chuyên mục cho em một lời khuyên.
T.M (Bình Dương)
Chuyện quan hệ tình dục muốn có được sự hòa hợp giữa vợ chồng cần phải có thời gian. Có rất nhiều cặp vợ chồng thường gặp trục trặc ở giai đoạn đầu như bạn. Nguyên nhân là do vợ chồng chưa thực sự hiểu nhau, cởi mở chia sẻ cùng nhau.
Chuyện quan hệ tình dục muốn có được sự hòa hợp giữa vợ chồng cần phải có thời gian. Có rất nhiều cặp vợ chồng thường gặp trục trặc ở giai đoạn đầu như bạn. (ảnh minh họa)
Ở trường hợp của bạn, bạn nên trao đổi với chồng. Hãy nói với anh ấy về việc bạn cảm thấy đau khi hai người “nhập cuộc”. Nếu bạn không nói, chồng bạn sẽ không nhận biết được điều đó và tình hình sẽ không thể khắc phục. Sự cởi mở của bạn với chồng sẽ giúp cả hai nhanh chóng hòa hợp hơn trong chuyện quan hệ tình dục.
Riêng vấn đề anh ấy có ham muốn mạnh mẽ hơn bạn cũng cần phải tế nhị nói với chồng. Nếu bạn cứ im lặng, sự chán nản, mất hứng với tình dục kéo dài thì chuyện chăn gối của vợ chồng càng gặp vấn đề lớn hơn và bạn không còn hứng thú với nó nữa là một điều khá nguy hại với hạnh phúc gia đình. Nên nhớ rằng, sự cởi mở lúc này là cần thiết nhất với bạn!
Chúc hai bạn hạnh phúc!
BS Liên Hồng
Thứ Tư, 15 tháng 1, 2014
Vài lời gửi chồng trước thềm năm mới
Chồng yêu của em!
Một năm mới lại sắp về… đánh dấu thêm mốc son vợ chồng mình “góp gạo thổi cơm chung” đã được gần 2 năm. Cũng như bao nhiêu đôi vợ chồng khác, chúng mình đã có những phút giây rất hạnh phúc, tràn ngập tiếng cười, nhưng cũng không tránh khỏi nhiều lần tranh cãi vì mâu thuẫn trong suy nghĩ, trong quan điểm sống (chén đũa trong nồi còn khua, huống hồ gì hai người xa lạ sống chung với nhau, chồng nhỉ?). Nhưng với em anh là người chồng tuyệt vời nhất, với con anh là người cha lý tưởng nhất…Thật không có từ ngữ nào diễn tả hết tình yêu em dành cho anh, chồng à!
Tiễn năm cũ sắp đi, năm mới sắp đến. Em có đôi điều muốn tâm sự cùng chồng . …
Những điều em thích ở chồng rất nhiều ….
Thứ nhất, chồng em là một người đàn ông rất gương mẫu, chồng tuân thủ bốn cái “không” nghiêm ngặt, đó là: không rượu chè, không thuốc lá, không gái gú, không cờ bạc. Chồng chỉ biết đi làm rồi về với vợ con thôi. Đôi khi anh cũng đi nhậu nhẹt xã giao với bạn bè đôi chút nhưng chưa bao giờ anh “quên đường đi lối về” cả. Thử hỏi trên đời này có người phụ nữ nào mà không ao ước có người chồng như thế?
Thứ hai, chồng yêu thương vợ con hết mực. Nhìn cảnh chồng chăm sóc con gái: sáng sáng bồng con đi tắm nắng, rồi cho con ăn, ru con ngủ, chơi đùa với con, cái gì tốt nhất cũng dành cho con, cũng nhớ đến con… ai cũng xuýt xoa, ngưỡng mộ. Với em, chồng luôn chăm sóc tận tình. Còn nhớ khi em có thai bé Thỏ, chồng chẳng để em làm chuyện gì cả, một tay lo đi chợ, cơm nước, giặt giũ, mua cho em những món ngon, vật lạ, luôn hỏi thăm, chia sẻ với em niềm vui nỗi buồn trong công việc, trong cuộc sống. Chồng biết không, em đã từng khóc vì cảm động trước tấm chân tình anh dành cho em… Những điều này tuy nhỏ nhoi nhưng em cảm thấy rất ấm lòng, càng luôn vững tin rằng sự lựa chọn anh làm chồng là quyết định đúng đắn nhất trong cuộc đời em.
Chỉ bao nhiêu cái đáng yêu đó thôi mà em đã… nhớ chồng rất nhiều, yêu rất nhiều, kể cả khi chồng và em rất ít thời gian trò chuyện với nhau, cả ngày chỉ gặp nhau vào mỗi buổi tối. (ảnh minh họa)
Thứ ba, tất cả khoản tiền lương trong tháng chồng đều đưa em cất giữ mà không nề hà, hay tính toán gì cả. Chồng để em chu toàn nghĩa vụ làm vợ, đó là vun vén chăm lo cho gia đình. Chồng vẫn vui vẻ khi hàng ngày em đưa cho chồng ít tiền tiêu vặt và cười xòa khi bảo vợ rằng: “Hôm nay là tết dương lịch, em đưa anh ít tiền tiêu nữa nhé”. Chồng rất biết cách tiết kiệm, chỉ chi tiêu tiền vào việc hợp lý. Chồng dặn dò em mua những thứ tốt nhất cho con, từ sữa, bỉm rồi đến quần áo.
Chồng giục em cứ mua những gì em thích… Tết năm vừa rồi, chồng hy sinh không sắm sửa cho mình mà chỉ để tiền sắm cho em mấy bộ áo bầu, một số thực phẩm dự trữ trong nhà. Cũng không quên mua sẵn một thùng sữa để tẩm bổ cho em và con trong bụng, (vì vợ vốn không uống được sữa bầu mà…)
Thứ tư, chồng thương yêu mọi người trong gia đình em như ruột thịt, từ cha mẹ em đến em gái, kể cả những người thân thích trong dòng họ, chồng cũng đều rất quan tâm. Vợ chồng mình tuy không khá giả gì nhưng những dịp quan trọng của gia đình như cưới hỏi, đám giỗ, thôi nôi, đầy tháng… chồn vẫn chu toàn đầy đủ. Chồng luôn hỏi thăm người này, người kia. Lần về quê chúc tết họ hàng hồi năm ngoái, ai cũng khen chồng vui vẻ, dễ gần. Chồng biết không, em rất tự hào về anh!
Chỉ bao nhiêu cái đáng yêu đó thôi mà em đã… nhớ chồng rất nhiều, yêu rất nhiều, kể cả khi chồng và em rất ít thời gian trò chuyện với nhau, cả ngày chỉ gặp nhau vào mỗi buổi tối. Về đến nhà vợ chồng chỉ hỏi thăm dăm ba câu thì trời đã khuya. Vì đặc thù công việc của chồng là vậy. Nhưng em không lấy làm buồn mà càng thấy thương chồng nhiều hơn. Nhiều khi nằm cạnh chồng, nhìn thấy chồng ngủ say mà em chỉ muốn ôm chồng thật chặt, người chồng hết mình với gia đình, với vợ con. Em biết là chồng rất mệt mỏi, cả ngày vất vả mưu sinh, chồng à!
Chồng em là vậy, sống rất giản dị nhưng ngập tràn tình cảm, có điều chồng không thể hiện ra thôi. Em biết chứ vì chúng ta đã có những 7 năm yêu nhau, 2 năm chung sống, ngót nghét thì cũng đã gần 10 năm rồi còn gì. Tuy vậy nhưng có những lúc chồng làm em bực mình đến phát điên! Cũng vì cái tính nóng nảy của chồng nên không ít lần chúng ta cãi vã, có khi tranh luận đến nảy lửa. Kết quả là vợ chồng mình làm mặt lạnh với nhau…. Chồng cũng biết là mình sai nên cũng không ngại ngần mở lời xin lỗi vợ, có khi ngượng ngùng, có lúc ôm em vào lòng rồi lí nhí câu “xin lỗi em mà”. Những lúc như vậy em chẳng thể giận chồng lâu được, rồi thì cười… xí xóa.
Chồng biết không, vì cái tính thẳng thắn của anh (đôi khi hơi vô tâm…) mà không ít lần em đã rất buồn. Dù chỉ là việc cỏn con nhưng với phụ nữ thì điều ấy rất quan trọng. Đó là lúc em mới “tậu” kiểu tóc mới với mong muốn chồng khen lấy một câu, nhưng chồng vô tâm đến nỗi chẳng có ý kiến gì cả. Những dịp lễ hay là những ngày kỷ niệm đáng nhớ như kỷ niệm ngày cưới, sinh nhật… chồng không chủ động chở em đi đâu đó chơi. Thật tình em chẳng thích quà cáp đâu, cái em cần là anh nên tâm lý một chút, em chỉ cần tấm lòng của chồng thôi.
Chồng của em cũng không thuộc tuýp người “lãng mạn”. Anh không thích đi xem phim, anh cũng chẳng thích ra đường phố hóng gió, anh là người sống rất thực tế. (ảnh minh họa)
Chồng cũng rất ít khi nói chuyện nhẹ nhàng, có thể vì tính chồng chỉ thích hành động hơn là lời nói. Nhiều khi em nghĩ chồng và em không hợp tính nhau nên nói được vài câu là gây nhau. Những lúc như thế em không thèm nhìn mặt chồng, tỏ vẻ lạnh lùng khi chồng gọi điện hỏi han, em chỉ đáp lại bằng giọng hờ hững “cái gì?”, “có gì không?”, nhưng rồi chồng bước khi thấy ánh mắt chồng ngập tràn tình cảm nhìn em mỉm cười….
Chồng biết không, em chỉ ước ao chồng nhẹ nhàng với em một chút, như người ta vẫn hay nói “Nịnh vợ chẳng mất mát gì mà còn được nhiều thứ” (mà theo em được biết các bà vợ trên thế gian này đều mong muốn người chồng mình như vậy!), nhưng hình như chồng không hiểu điều đó.
Chồng của em cũng không thuộc tuýp người “lãng mạn”. Anh không thích đi xem phim, anh cũng chẳng thích ra đường phố hóng gió, anh là người sống rất thực tế. Cũng đã rất lâu rồi vợ chồng mình chưa có giây phút riêng tư bên nhau. Sao chồng không quan tâm đến suy nghĩ cũng như cảm giác của vợ vậy. Vợ mong muốn thỉnh thoảng được chồng chở đi dạo phố, café như hồi vợ chồng mình mới yêu nhau để tận hưởng cuộc sống, cảm thấy được thoải mái đôi chút sau những ngày vất vả chật vật mưu sinh, rồi chuyện con cái nữa… Em biết chồng em rất bận rộn nhưng em ước gì chồng có thể dành cho em vài ba tiếng đồng hồ trong tuần để “hâm nóng” lại tình cảm, như những đôi mới yêu nhau vậy đó…
Nói đến đây chắc là chồng giận em lắm phải không? Nhưng không phải là vợ “kể tội” chồng ra đâu mà vợ chỉ muốn chồng hãy lắng lòng nghe vợ nói về những suy nghĩ, những mong muốn của vợ. Vợ muốn tình cảm vợ chồng mình càng thắm thiết hơn nữa. Trong lòng vợ: chồng là số 1, bây giờ là vậy và cả đời cũng sẽ không thay đổi, nếu có thang điểm thì vợ chẳng ngại ngần dành tặng chồng 9.5 điểm. Vậy còn 0.5 điểm nữa ở đâu? Chồng hãy suy nghĩ và thay đổi một chút vì em, chồng nhé! Vợ biết là không ai hoàn mỹ cả, vợ cũng vậy. Vậy tại sao vợ chồng mình không cùng nhau cố gắng hoàn thiện để cuộc sống hôn nhân thêm viên mãn và hạnh phúc?
Vài dòng thư gửi chồng, đó là tâm sự của vợ trước thềm năm mới với những mong muốn gửi gắm cho chồng yêu dấu. Chồng hãy lắng nghe và chia sẻ với em nhé !!!
Yêu chồng rất nhiều…!
Độc giả giấu tên